
Bán một tổ cho người đã nuôi vài năm thì gần như không phải nói gì — họ tự đánh giá đàn và tự biết làm gì tiếp.
Bán cho người mới thì khác hẳn, và đây là chỗ quyết định nhiều thứ. Vì đàn ra khỏi vườn mình rồi thì sống hay không phụ thuộc vào họ — và nếu nó chết sau ba tháng thì họ không quay lại, không giới thiệu ai, và trong một vùng chỉ vài chục người nuôi thì chuyện đó lan.
Năm điều dặn dưới đây quyết định phần lớn chuyện đó, và chúng miễn phí.
Đây là điều quan trọng nhất và cũng là điều người mới hay bỏ qua nhất — họ mua tổ trước rồi về mới tính đặt ở đâu, và trong lúc tính thì tổ đứng tạm chỗ này vài hôm, chỗ kia vài hôm.
Với ong dú thì mỗi lần dời là một lần lực lượng đi kiếm ăn phải học lại đường bay, và số ong già không học kịp thì mất luôn. Đàn mới về vốn đã yếu.
Nên dặn ngay lúc họ hỏi mua, trước cả khi hẹn ngày lấy: về chọn hẳn một chỗ, rồi hãy tới lấy tổ.
Và nói luôn bốn tiêu chí: mát vào buổi chiều, khô ráo, không bị va chạm, và ngồi xuống nhìn xem có đường kiến đi ngang không. Cái thứ tư là cái họ chắc chắn không nghĩ tới.
Người mới không biết là trong thùng có bọng mật — những túi mềm đầy mật gắn vào vách bằng keo. Thùng nghiêng hoặc xóc mạnh thì bọng vỡ, mật chảy ngập vùng ấu trùng, và cả một lứa non chết ngạt.
Nhìn từ ngoài thùng vẫn nguyên, ong vẫn sống. Họ không biết gì cho tới khi đàn không lên nổi.
Dặn ba việc: đặt đúng chiều như khi nó đang ở, không lật nghiêng dù chỉ một đoạn; lót đệm dưới đáy; đi chậm ở đoạn đường xấu.
Và nếu mình là người bịt cửa tổ thì làm luôn cho đúng — chập tối hoặc rạng sáng khi ong đã về hết, bịt bằng lưới hoặc vải màn chứ không băng keo.
Đây là điều khó nhất với người mới vì bản năng ngược lại hoàn toàn.
Nói trước để họ khỏi hoảng: đàn mới về sẽ ra vào thưa trong vài ngày đầu, đó là bình thường — lực lượng đi kiếm ăn đang học lại đường ở nơi hoàn toàn lạ.
Không nói thì họ thấy vậy sẽ lo, rồi bắt đầu can thiệp: mở thùng xem có sao không, cho ăn thêm, dời sang chỗ khác cho mát hơn. Cả ba đều làm tình hình xấu đi.
Dặn gọn: tuần đầu chỉ làm hai việc — đứng ngoài nhìn cửa tổ vài phút mỗi ngày, và kiểm quanh chân kê xem có đường kiến không. Hết.
Người mới nhìn thấy cục sáp nâu sẫm nhô ra ở cửa tổ, tưởng là rác bám vào, và cạy đi cho sạch.
Cạy xong là mở toang cửa nhà cho kiến. Cái ống đó là công trình phòng thủ của cả đàn — hẹp vừa đủ một hai con qua lọt, có lính đứng canh bên trong, chiều tối thì đàn bịt kín lại.
Đây là thứ chỉ cần nói một câu là họ nhớ cả đời, và không nói thì khả năng họ cạy khá cao.
Người mới gần như luôn hỏi một tổ cho bao nhiêu mật một năm.
Trả lời thật: rất ít, và con số thay đổi theo đàn, theo vùng, theo mùa. Và nói thêm rằng năm đầu thì gần như không có gì để lấy — đàn cần trọn một năm để ổn định.
Nghe như tự làm khó mình, nhưng đây là chỗ phân biệt rõ nhất giữa người nuôi và người bán hàng. Người được hứa nhiều rồi hụt sau một năm sẽ thấy mình bị lừa; người được nói trước thì hài lòng với đúng cái họ nhận được.
| Dặn | Không dặn thì họ sẽ |
|---|---|
| Chọn chỗ đặt trước khi lấy tổ | Chở về rồi mới tính, đàn phải dời mấy lần |
| Nhìn đường kiến ở chỗ định đặt | Không nghĩ tới, tới khi kiến vào mới biết |
| Giữ thùng đúng chiều khi chở | Đặt nghiêng cho gọn xe, vỡ bọng mật |
| Tuần đầu ra vào thưa là bình thường | Hoảng rồi can thiệp — mở thùng, cho ăn, dời chỗ |
| Đừng cạy ống sáp ở cửa tổ | Cạy đi cho sạch |
| Nói con số sản lượng thật | Kỳ vọng sai, thất vọng sau một năm |
"Có gì anh chị cứ nhắn em, đừng ngại."
Người mới sẽ gặp chuyện trong vài tháng đầu — đàn ra vào thưa mấy hôm, thấy kiến bò quanh thùng, không biết bao giờ lấy mật được. Trả lời họ không tốn gì ngoài vài phút, và đó chính là lúc quyết định họ nghĩ gì về mình.
Với nghề chạy bằng truyền miệng thì một người mua tổ rồi nuôi thành công là kết quả tốt nhất mà một lần bán có thể tạo ra — vì họ sẽ kể lại, và họ dẫn bạn bè tới xem vườn nhà họ.
Ngược lại, người bán biến mất sau khi nhận tiền thì khách cũng biến mất khỏi danh sách giới thiệu. Đây là cách mất khách âm thầm nhất vì không có xung đột nào cả.
Nếu người mới muốn mua ba bốn tổ một lúc thì nên khuyên họ lấy một tổ thôi.
Lý do thật: người mới chưa biết phải nhìn cái gì nên nhiều tổ chỉ thành nhiều mối lo, và khi có chuyện thì không biết đó là bình thường hay bất thường. Nuôi một tổ qua trọn một năm dạy nhiều hơn ba tổ nuôi nửa mùa — và đàn khoẻ thì sau đó tự chia cho họ tổ thứ hai mà không tốn tiền.
Mất hai đơn hôm nay. Nhưng người đó nuôi được, quay lại, và kể cho người khác. Còn nếu bán ba tổ rồi cả ba cùng hỏng thì mất nhiều hơn thế.
Ngược lại — phần lớn người mới thấy yên tâm hơn khi người bán chịu dặn. Cái làm họ ngại là bị giảng giải dài dòng; nên nói gọn, nói lúc họ đang đứng trước cái thùng, và tập trung vào việc họ sắp phải làm.
Rất nên, và một tờ giấy ngắn năm dòng là đủ. Người mới nghe xong ở vườn thì về nhà quên phân nửa, nhất là trong lúc lo chở tổ. Ghi thêm số điện thoại của mình lên đó.
Hỏi kỹ để tìm nguyên nhân trước khi nhận hay từ chối trách nhiệm — chỗ đặt ở đâu, có nắng chiều không, mấy tháng qua mở thùng mấy lần. Phần lớn sẽ lộ ra nguyên nhân, và khi đó chỉ cho họ cách sửa có giá trị hơn nhiều so với đổi đàn.
Nên, vì đàn đã quen chính cái thùng đó và không phải chuyển — chuyển đàn là việc nặng, cấu trúc tổ gắn vào vách cũ bằng keo. Nhưng đừng kèm thùng ẩu: vài mùa sau khi thùng cong nắp hoặc mốc thì họ sẽ nhớ là mua của mình.
Nên, và đó là phần đầu tư rẻ nhất trong cả cuộc mua bán. Người được trả lời tử tế ở những câu cơ bản sẽ quay lại hỏi tiếp thay vì đi hỏi chỗ khác — và người quay lại hỏi là người sẽ giới thiệu.
Ép đàn chia nhiều hơn mức nó tự chia thì được hàng sớm một mùa và mất hàng nhiều mùa sau. Cách đọc dấu hiệu đàn sẵn sàng, và cách tách để cả hai bên c
Tách sớm thì có hàng sớm và đàn mẹ nhanh hồi. Nghe như chỉ có lợi, cho tới khi tính tới người mua — và tới chuyện họ có quay lại hay không.
Định giá, đóng gói, vận chuyển, tìm khách và giữ khách khi bán ong dú và sản phẩm từ ong dú.