
Gửi mật đi xa có hai rủi ro, và người bán mới thường chỉ lo cái thứ nhất.
Hũ vỡ thì thấy ngay, khách báo ngay, và đền được. Khó chịu nhưng dứt điểm.
Mật lên men trên đường thì hũ vẫn nguyên vẹn. Khách mở ra thấy sủi bọt, có mùi rượu, và kết luận là mật kém — chứ không nghĩ tới chuyện nó nằm trong kho nóng ba ngày. Đây mới là rủi ro đáng lo, vì nó làm mất khách mà mình không biết vì sao.
Mật ong dú nhiều nước hơn mật ong mật nhiều. Ong dú không quạt cho bay hơi tới mức đặc như ong mật, nên mật của nó loãng như siro — và chính lượng nước đó là điều kiện cho quá trình lên men tiếp tục khi gặp nhiệt.
Ở nhà, để ngăn mát thì không sao. Nhưng một kiện hàng có thể nằm trong xe tải phơi nắng, trong kho tôn giữa trưa, trên sân trung chuyển — nhiều giờ liền ở nhiệt độ cao hơn hẳn nhiệt độ phòng.
Mật ong thường chịu được điều đó. Mật ong dú thì không chắc.
Gửi hũ nhỏ. Hũ nhỏ nguội nhanh hơn và cũng hợp cách dùng của khách — họ dùng ít một, hũ lớn mở ra mở vào mấy tháng thì đằng nào cũng lên men.
Chọn tuyến ngắn và đi thẳng. Mỗi chặng trung chuyển là thêm một lần nằm kho. Nhà xe đi thẳng trong ngày hơn hẳn chuyển phát qua nhiều kho, dù giá cao hơn.
Gửi đầu tuần, tránh gửi cuối tuần. Hàng gửi chiều thứ sáu có thể nằm kho qua cả hai ngày nghỉ. Đây là chi tiết nhỏ mà nhiều người bán nhận ra muộn.
Tránh đỉnh mùa nóng nếu hoãn được. Hoặc nếu khách cần gấp thì nói trước rủi ro và để họ quyết.
Điều không nên làm: bỏ đá hoặc túi giữ lạnh vào kiện. Đá tan thành nước, và nước trong kiện hàng thì làm ướt nhãn, ướt hộp, và nếu hũ hở nắp một chút thì vào luôn trong mật.
Hũ thuỷ tinh dày, nắp vặn chặt. Kiểm nắp bằng cách dốc ngược hũ trước khi gói — hũ nào rỉ thì thay nắp.
Bọc từng hũ riêng. Vải, giấy, xốp — thứ gì cũng được, miễn mỗi hũ có một lớp riêng và không chạm nhau. Hai hũ chạm nhau thì một cú xóc là vỡ cả hai.
Chèn kín mọi khoảng trống. Kiện hàng còn chỗ trống là kiện hàng có thứ xê dịch bên trong. Lắc thử — nghe có tiếng động là chèn chưa đủ.
Đệm đáy dày. Kiện hàng bị thả xuống là chuyện thường ở mọi kho. Cú va theo phương thẳng đứng mới là cú làm vỡ.
Ghi rõ hàng dễ vỡ, ghi rõ chiều đứng. Không chắc người bốc xếp có để ý không, nhưng không ghi thì chắc chắn không.
Phần này quan trọng ngang phần đóng gói, và nó miễn phí.
Nói trước rằng mật này chua tự nhiên. Khách mua qua mạng không được nếm trước, nên đây là nhóm dễ hiểu nhầm nhất.
Dặn cách nhận biết mật lên men thật: mùi rượu hoặc giấm rõ, mở nắp nghe xì hơi, bề mặt nổi bọt li ti. Khác hẳn chua tự nhiên — mùi vẫn là mùi mật, bề mặt yên.
Dặn cất ngay khi nhận. Để mát, đậy kín, tránh nắng. Nhiều ca hỏng xảy ra sau khi hàng đã tới nơi, do khách để hũ trên bàn bếp cả tuần.
Xin nhắn khi nhận được. Vừa để biết hàng tới nơi, vừa mở ra một cuộc trao đổi mà trong đó mình nhắc lại được ba điều trên.
| Rủi ro | Việc phải làm |
|---|---|
| Hũ vỡ | Bọc riêng từng hũ, chèn kín, đệm đáy dày |
| Nắp rỉ | Dốc ngược thử trước khi gói |
| Nằm kho nóng | Hũ nhỏ, tuyến đi thẳng, gửi đầu tuần |
| Khách tưởng mật hỏng | Nói trước là chua tự nhiên, dặn cách phân biệt |
| Hỏng sau khi nhận | Dặn cất mát ngay, đừng để bàn bếp |
| Đá tan làm ướt kiện | Đừng bỏ đá vào kiện |
Hỏi ba dấu hiệu trước khi kết luận: có mùi rượu hay giấm không, mở nắp có nghe xì hơi không, bề mặt có nổi bọt li ti không.
Không có ba dấu hiệu đó — là chua tự nhiên, giải thích cho khách. Nếu họ vẫn không hợp vị thì đổi hoặc hoàn, và coi đó là chi phí của việc bán xa. Người được đối xử tử tế trong tình huống đó thường giới thiệu người khác tới, dù chính họ không mua nữa.
Có dấu hiệu — là lên men thật. Nhận, đổi, và quan trọng hơn là truy lại mẻ đó xem còn bán cho ai nữa để báo trước. Đây là lúc cái nhãn ghi ngày vắt phát huy tác dụng.
Rồi xem lại khâu nào hỏng: chai chưa khô hẳn khi đóng, mật lấy non, hay kiện hàng nằm kho quá lâu. Ba nguyên nhân khác nhau và ba cách sửa khác nhau.
Dễ hơn nhiều. Keo không lên men, không sợ nhiệt như mật — chỉ mềm nhũn nếu quá nóng, và các mảnh dính lại thành khối.
Đóng gói chỉ cần kín để không dính vào bao bì, và nếu gửi mùa nóng thì gói thêm lớp cách nhiệt cho khỏi bết. Không có rủi ro nào tương đương chuyện mật lên men.
Thuỷ tinh giữ mật tốt hơn và không ám mùi, nhưng nặng và vỡ được. Nhựa nhẹ và không vỡ nhưng phải chọn loại phù hợp đựng thực phẩm. Nhiều người bán dùng thuỷ tinh cho khách gần và cân nhắc nhựa cho đơn đi xa — miễn nói rõ với khách.
Với đơn giá trị lớn thì đáng cân nhắc, nhưng phần lớn bảo hiểm chỉ bồi khi hàng vỡ hoặc mất, không bồi khi mật lên men vì nằm kho nóng. Mà lên men mới là rủi ro chính. Nên tiền đó thường đáng chi cho tuyến đi thẳng hơn.
Nói thật về rủi ro và đề nghị hoãn sang lúc mát hơn. Nếu khách vẫn muốn gửi thì gửi, nhưng ghi lại là mình đã nói trước — và chọn tuyến nhanh nhất có thể. Nhiều khách chọn chờ khi hiểu lý do.
Không nên. Tổ ong cần đặt đúng chiều và không xóc; hũ mật cần chèn chặt — hai yêu cầu vênh nhau trong cùng một kiện. Và nếu có chuyện thì mất cả hai.
Sau khi đã lọc xong và mật đã ổn định, chai khô tuyệt đối. Đóng vội lúc mật vừa vắt thì hay còn bọt và hơi ẩm trong chai — hai thứ đều đẩy nhanh quá trình lên men trên đường.
Quãng ngắn thường bị coi nhẹ, mà nhiều ca vỡ bọng mật lại xảy ra đúng ở quãng chở tay chứ không phải ở chuyến xe đường dài.
Đàn chết dọc đường hiếm khi vì thiếu khí. Thường là vì bọng mật vỡ ngập vùng ấu trùng — thứ xảy ra khi thùng bị nghiêng, và người gửi thì không bao gi
Định giá, đóng gói, vận chuyển, tìm khách và giữ khách khi bán ong dú và sản phẩm từ ong dú.