
Bán một tổ giống xong, khách cảm ơn, rồi hết. Một tháng, hai tháng không nghe gì.
Im lặng đó không có nghĩa là ổn, và cũng không có nghĩa là hỏng. Nhưng với người mới nuôi thì nó nghiêng về phía không ổn nhiều hơn — vì người đang vui thì hay khoe, còn người thấy đàn yếu đi thì ngại hỏi.
Ba lý do, và cả ba đều không phải vì họ không cần.
Sợ bị coi là làm sai. Đàn yếu đi thì họ nghĩ lỗi ở mình, và hỏi tức là thừa nhận.
Không biết cái mình thấy có phải vấn đề không. Ong ra vào ít hơn — đó là bình thường mùa này, hay là đàn đang đuối? Người mới không có mốc để so.
Ngại làm phiền. Đã mua xong rồi, thấy hỏi thêm là phiền người ta.
Kết quả là cái đáng sửa lúc còn sửa được thì để trôi, đến khi hỏi thì đàn đã kiệt.
Không cần hỏi thăm liên tục — làm vậy phiền cho cả hai. Hai mốc là đủ.
Sau khoảng một tuần. Đây là mốc bắt được lỗi đặt thùng, mà lỗi đặt thùng thì sửa trong tuần đầu gần như không mất gì, để lâu thì mất đàn.
Hỏi ba câu cụ thể, đừng hỏi «đàn ổn không anh» — câu đó ai cũng trả lời «ổn»:
Sáng nắng lên thì có thấy ong ra vào ở cửa không? Câu này hỏi cái nhìn thấy được, và nó phân biệt được đàn còn hoạt động với đàn đã bỏ đi.
Chỗ đặt có kiến bò lên thùng không? Kiến là thứ giết nhiều đàn mới nhất trong tháng đầu, và người mới hầu như không nghĩ tới cho đến khi muộn.
Chiều có nắng chiếu thẳng vào thùng không? Nắng chiều gay hơn nắng sáng nhiều, và người đặt thùng buổi sáng thì không thấy điều đó.
Sau khoảng hai tháng. Mốc này khác hẳn — không còn là chuyện sống sót mà là chuyện đàn có lên không. Hỏi xem cửa tổ có to ra không, ong có đông hơn lúc mới về không.
Và đây cũng là lúc người vui thì họ kể, mà người vui kể chuyện là cách khách mới tìm tới mình.
Việc đầu tiên không phải chẩn đoán — mà là hỏi cho ra cái họ thật sự thấy.
Người mới mô tả bằng kết luận: «đàn yếu», «ong bỏ đi», «chắc bị bệnh». Những chữ đó không dùng được vì chúng đã là suy đoán rồi.
Kéo về cái quan sát được: ong ra vào nhiều hay ít so với tuần trước? Có xác ong trước cửa không? Có kiến không? Có mùi chua không? Có ai xịt thuốc gần đó không?
Phần lớn ca «đàn yếu» của tháng đầu hoá ra là một trong bốn thứ: kiến, nắng chiều, thuốc trừ sâu hàng xóm, hoặc chủ mở thùng ra xem nhiều lần. Cái thứ tư gặp nhiều hơn người ta tưởng, và nó là cái dễ sửa nhất — chỉ cần bảo họ đừng mở nữa.
| Khách nói | Hỏi lại | Hay là |
|---|---|---|
| «Đàn yếu đi» | Ra vào ít hơn tuần trước bao nhiêu? | Mùa ít hoa — bình thường |
| «Ong bỏ đi hết» | Cửa tổ còn nguyên không? | Cửa còn nguyên thì đàn còn |
| «Chắc bị bệnh» | Có xác ong trước cửa không? | Xác nhiều — nghi thuốc |
| «Không thấy mật» | Tách tổ bao lâu rồi? | Tổ mới cần thời gian |
| «Có mùi lạ» | Mùi chua hay mùi thơm? | Chua — có thể vỡ bọng |
Đây là chỗ khó và không có công thức. Nhưng có một cách phân chia mà nhiều người nuôi dùng và nó công bằng cho cả hai bên:
Hỏng trong vài ngày đầu thì phần lớn là do tổ non hoặc do chở — tức là phần của mình. Đổi tổ khác.
Hỏng sau vài tháng thì phần lớn do chăm hoặc do chỗ đặt — tức là phần của họ. Không đổi, nhưng chỉ cho họ cái sai, và nếu họ mua tổ mới thì đó là lúc hợp lý để giảm.
Ranh giới giữa hai vùng thì mờ, và khi mờ thì nghiêng về phía khách có lợi hơn cho mình về lâu dài — một tổ đổi lại rẻ hơn nhiều so với một người kể chuyện xấu trong xã.
Phần lớn cuộc gọi hỏi lại sẽ không cần xảy ra nếu lúc bán có một tờ giấy ghi tay gồm: chỗ nào nên đặt, ba việc không được làm, và số điện thoại của mình.
Tờ giấy có ích hơn dặn miệng vì người mua sẽ quên — họ đang tập trung vào việc chở tổ về, không nhớ nổi lời dặn. Và giấy thì họ đọc lại được lúc có chuyện, còn lời nói thì không.
Hai lần trong hai tháng thì không. Cái gây phiền là hỏi chung chung và hỏi liên tục — mỗi lần hỏi nên có một câu cụ thể để họ trả lời được ngay, và hỏi xong thì để yên.
Trả lời nếu biết. Đó là cách rẻ nhất để thành người họ nghĩ tới khi cần mua thêm. Không biết thì nói không biết — đoán bừa rồi họ làm theo và hỏng thì tệ hơn nhiều.
Có ích khi đủ đông, vì người mua trả lời nhau và mình đỡ lặp lại. Nhưng cũng công khai luôn mọi ca hỏng — nên chỉ hợp khi mình sẵn sàng xử lý công khai. Người mới bán thì nhắn riêng đơn giản hơn.
Nhắn một lần nữa rồi thôi. Có người chỉ đơn giản là không thích nhắn tin, và đàn họ vẫn tốt. Nhắn ba bốn lần thì thành làm phiền thật.
Ngắn thôi — dài thì không ai đọc. Chỗ đặt (mát, che nắng chiều, chân thùng chống kiến), ba việc không làm (đừng mở thùng xem, đừng cạy ống sáp ở cửa, đừng xê dịch), và số điện thoại. Vừa một mặt giấy là đủ.
Trong nghề này thì gần như mọi người bán lâu năm đều sống bằng kênh đó. Nhưng nó không tự đến — có mấy việc làm cho nó xảy ra.
Khách đầu tiên của gần như mọi người nuôi ong đều là người quen. Đó là chỗ bán dễ nhất, và cũng là chỗ một lần làm ẩu để lại hậu quả lâu nhất.
Khách mua tổ giống hiếm khi quay lại — đàn tự chia cho họ. Nên nguồn khách thật của người bán tổ không phải khách cũ, mà là người khách cũ giới thiệu.
Định giá, đóng gói, vận chuyển, tìm khách và giữ khách khi bán ong dú và sản phẩm từ ong dú.