
Không phải khách nào cũng nên nhận. Nghe khó nói với người mới bán, nhưng một khách sai kiểu tốn nhiều hơn phần tiền họ trả — tốn thời gian, tốn tinh thần, và có khi tốn cả tiếng trong vùng.
May là ba dấu hiệu sớm nhất đều xuất hiện trước khi có giao dịch nào.
1. Chỉ hỏi giá, không hỏi gì khác. Người sắp nuôi thật thì hỏi về chỗ đặt, về cách chăm, về tuổi tổ. Người chỉ hỏi giá và số lượng thì hoặc đang gom hàng, hoặc chưa hiểu mình sắp làm gì.
Nhóm sau nguy hơn: họ mua về, đặt tạm, đàn hỏng, rồi quay lại trách mình.
2. Kì kèo nhiều lần. Hạ được một chút rồi đòi tiếp. Người này sẽ kì kèo tiếp ở mọi khâu — lúc giao, lúc có chuyện, lúc mua lần sau.
3. Nói xấu người bán trước. «Mua chỗ kia toàn tổ dởm.» Nghe thì như mình đang được tin tưởng. Nhưng người nói xấu người bán trước với mình thì sẽ nói xấu mình với người bán sau.
Và đôi khi vấn đề không nằm ở người bán kia mà ở cách họ nuôi.
Phần lớn «khách khó» thật ra là khách có kỳ vọng sai — và kỳ vọng sai thường do người bán không nói đủ.
Bốn điều nói trước, ngay lúc chốt:
Đàn có thể bỏ đi, vì nhiều lý do nằm ngoài tay người bán. Nói ra thì nghe kém hấp dẫn, nhưng nó ngăn được một cuộc cãi vã sau này.
Năm đầu gần như không có mật. Người mới thường hình dung khác hẳn.
Tổ này tách bao lâu rồi, ghi ra giấy. Sau này đàn lên chậm thì họ biết là vì tổ còn non chứ không phải mình giấu gì.
Ranh giới trách nhiệm. Hỏng vài ngày đầu thì phần mình, hỏng sau vài tháng thì phần họ. Viết mốc cụ thể.
Bốn câu đó lọc luôn nhóm khách chỉ muốn nghe điều dễ chịu — họ sẽ đi tìm người hứa hẹn hơn, và đó là điều tốt cho cả hai.
| Dấu hiệu | Làm gì |
|---|---|
| Chỉ hỏi giá và số lượng | Hỏi ngược về chỗ đặt — xem họ trả lời sao |
| Kì kèo nhiều lần | Giữ giá, giải thích một lần, rồi thôi |
| Nói xấu người bán trước | Không phụ hoạ, chuyển sang nói chuyện kỹ thuật |
| Chưa có chỗ đặt, không định chuẩn bị | Bảo họ chuẩn bị chỗ rồi quay lại |
| Muốn mua gấp trong ngày | Hoãn — tổ về chỗ chưa sẵn sàng thì hỏng |
Từ chối không phải chuyện đắc tội — nói nhẹ nhàng thì phần lớn người ta hiểu.
Họ chưa có chỗ đặt và không định chuẩn bị. Đây là trường hợp rõ nhất. Bán cho người sẽ đặt tạm rồi tính sau là bán một đàn đi vào chỗ hỏng.
Nói: «Anh chuẩn bị chỗ trước đi, hai tuần nữa quay lại em để tổ cho.» Người nghiêm túc sẽ quay lại.
Họ định mua rồi bán lại ngay, không nuôi. Tổ qua thêm một chuyến chở và một tay nữa thì yếu đi, mà người mua cuối không biết — và uy tín của đàn giống mình đi theo nó.
Họ đòi cam kết mình không giữ nổi — bảo đảm đàn không bỏ đi, bảo đảm sản lượng. Giải thích một lần vì sao không ai cam kết được; vẫn đòi thì thôi.
Nghe cho hết trước đã. Đừng giải thích ngay và đừng viện tờ giấy thoả thuận ra.
Kéo về cái quan sát được. Họ mô tả bằng kết luận — «đàn hỏng rồi». Hỏi lại: ong còn ra vào không, có mật rỉ ra thùng không, có kiến không, quanh đó có ai xịt thuốc không.
Phần lớn ca hoá ra là một trong bốn thứ, và ba trong bốn thì sửa được.
Nếu đúng là lỗi mình thì nhận ngay. Nhận sớm rẻ hơn cãi.
Nếu là lỗi họ thì chỉ cái sai và đề nghị một mức giảm cho tổ mới. Cách đó giữ được khách, còn cãi thắng thì mất.
Nếu vào vùng mờ thì nghiêng về phía khách. Một tổ đổi lại rẻ hơn nhiều so với một người kể chuyện xấu trong xã.
Đừng tránh mặt. Đàn hỏng thì khách chấp nhận được; người bán im lặng thì họ không. Đây là cái làm mất tiếng nhanh nhất.
Đừng cãi công khai. Người đọc chỉ nhớ là có tranh cãi, không nhớ ai đúng.
Đừng để một khách khó làm mình đổi cách làm với mọi khách. Vài trường hợp xấu không nên biến thành thái độ đề phòng với tất cả — phần lớn người mua là người tử tế.
Đưa ra lý do thuộc về mình hoặc thuộc về đàn, đừng nói về họ: «Đợt này em chỉ còn tổ non», «Chỗ anh chưa chuẩn bị thì đàn về dễ hỏng». Phần lớn người nghe vậy đều hiểu.
Hỏi chuyện gì đã xảy ra trước. Nếu do chỗ đặt hoặc cách chăm thì giải thích và đề nghị giảm cho tổ sau. Nhận lại tổ đã ở nhà họ một tháng thì rủi ro cho cả vườn mình.
Ghi cho mình nhớ thì được, nhưng đừng đem ra nói với người khác. Trong một vùng nhỏ thì chuyện đó lan nhanh và quay ngược lại mình.
Thường có chuyện gì đó mình chưa biết — đàn của họ đang có vấn đề, hoặc họ nghe ai nói gì. Hỏi thẳng và nhẹ nhàng thì phần lớn ra chuyện.
Ít khi. Khách đến vì rẻ hoặc vì lời hứa dễ chịu thì sớm muộn cũng đi. Nhóm đáng giữ là người hiểu giá trị và hỏi được câu đúng — nhóm đó thì không kì kèo.
Kênh bền nhất trong nghề này là khách giới thiệu khách. Nhưng nó cần có lứa khách đầu tiên — và lứa đó thì phải tự tìm.
Trong nghề này thì gần như mọi người bán lâu năm đều sống bằng kênh đó. Nhưng nó không tự đến — có mấy việc làm cho nó xảy ra.
Người bán tổ giống hay gặp cảnh này. Im lặng không có nghĩa là ổn — và cũng không có nghĩa là hỏng. Vấn đề là hỏi vào lúc nào.
Khách đầu tiên của gần như mọi người nuôi ong đều là người quen. Đó là chỗ bán dễ nhất, và cũng là chỗ một lần làm ẩu để lại hậu quả lâu nhất.
Khách mua tổ giống hiếm khi quay lại — đàn tự chia cho họ. Nên nguồn khách thật của người bán tổ không phải khách cũ, mà là người khách cũ giới thiệu.
Định giá, đóng gói, vận chuyển, tìm khách và giữ khách khi bán ong dú và sản phẩm từ ong dú.