
Khách muốn mua lúc họ cần. Mật thì có lúc đàn cho. Hai nhịp đó không khớp nhau, và đó là vấn đề lớn nhất của việc bán mật ong dú.
Nhận đặt trước giải quyết được chuyện lệch nhịp — nếu làm đúng cách.
Đây là cám dỗ đầu tiên: khách hỏi mà không có thì tiếc, nên đi gom của người khác cho đủ.
Ba cái mất:
Không còn nói được nguồn gốc. Mà nguồn gốc rõ ràng chính là lợi thế duy nhất người nuôi có sẵn so với hàng gom.
Chất lượng không đều. Khách quen nhận ra ngay khi hũ này khác hẳn hũ trước theo cách không giải thích được.
Mất cái để nói. «Đợt này em hết rồi» nghe thì tiếc, nhưng nó nói với khách rằng hàng của mình là hàng thật và có giới hạn.
Người bán nói thật lúc hết hàng là người khách nhớ.
Giữ một danh sách chờ, không nhận tiền. Đây là cách nhẹ nhàng nhất và phù hợp với quy mô vườn nhà.
Ai hỏi lúc hết hàng thì xin số điện thoại và ghi vào sổ: ngày hỏi, muốn bao nhiêu. Tới đợt thu thì nhắn theo thứ tự.
Không ràng buộc bên nào, và không phải giữ tiền của ai — tránh được gần hết rắc rối.
Nhận cọc chỉ khi lượng lớn. Với đơn nhỏ thì cọc gây phiền hơn là giúp. Với đơn lớn thì cọc làm khách nghiêm túc, nhưng phải nói rõ ba điều: dự kiến khi nào có, cọc xử lý sao nếu một bên đổi ý, và nếu mùa đó thu ít hơn dự tính thì chia thế nào.
Điều thứ ba là điều hay quên nhất, và đúng là điều dễ xảy ra nhất.
Đừng hứa ngày cụ thể. Thu mật phụ thuộc đàn có mạnh không và mùa có thuận không. Nói khoảng, và nói rõ là dự kiến.
Theo thứ tự trong sổ. Người hỏi trước được nhắn trước — đơn giản và không ai thắc mắc.
Nhắn riêng từng người. Đăng công khai «có hàng rồi» thì người trong danh sách thấy mình bị bỏ qua.
Nói rõ đợt này có bao nhiêu. Nếu ít hơn tổng số đã ghi thì nói thẳng và hỏi họ có muốn nhận ít hơn không.
Cho một thời hạn trả lời. Vài ngày là hợp lý — quá hạn thì chuyển sang người sau. Nói trước thì không ai giận.
Ngoài chuyện bán, nó cho biết nhu cầu thật của vùng mình.
Sau một hai năm, nhìn lại: mỗi năm bao nhiêu người hỏi, hỏi vào tháng nào, mua bao nhiêu. Đó là con số thật của chính mình — đáng tin hơn mọi ước lượng.
Và nó trả lời được một câu quan trọng: có đáng tăng số đàn không. Nếu năm nào cũng hết hàng sớm và danh sách chờ dài thì có; nếu bán chậm thì vấn đề không nằm ở số đàn.
| Cách | Hợp khi | Phải nói rõ |
|---|---|---|
| Danh sách chờ, không nhận tiền | Quy mô vườn nhà | Nhắn theo thứ tự, có hạn trả lời |
| Nhận cọc | Đơn lượng lớn | Khi nào có, cọc xử lý sao, thu ít thì chia thế nào |
| Bán hết là thôi | Lượng rất nhỏ | Nói thật là hết, hẹn đợt sau |
| Gom của người khác | Không nên | — |
Chuyện này xảy ra, và cách xử lý quyết định mình giữ được khách hay không.
Nhắn sớm, đừng đợi tới ngày hẹn. Biết là thiếu thì nói ngay.
Nói lý do thật — mưa dài đúng mùa hoa, đàn yếu, hoặc mình quyết định không thu để đàn giữ sức. Lý do cuối nghe lạ nhưng người mua hiểu nghề sẽ đánh giá cao.
Chia đều thay vì ưu tiên người trả cao. Ưu tiên theo tiền thì một lần được thêm chút ít, nhưng mất nhóm khách đều — mà nhóm đó mới là nhóm nuôi mình qua các năm.
Trả cọc đầy đủ cho người không nhận được. Không tính toán gì, và xin lỗi một câu.
Bình thường, và không nên giữ bằng cách gom hàng. Nhiều người trong số đó quay lại sau khi mua chỗ khác và thấy khác — lúc đó mình không cần giải thích gì nữa.
Tăng vì đang đông khách là lý do không nên. Nhưng danh sách dài đều qua nhiều năm thì đáng ngồi tính lại giá thành — có thể mình đang bán thấp hơn giá trị thật.
Nói khoảng thì được và nên — khách biết mà chờ. Nhưng đừng hứa ngày cụ thể, vì thu mật phụ thuộc đàn chứ không phụ thuộc lịch.
Nguyên tắc giống nhau, nhưng tổ giống nên nhận cọc vì mình phải giữ một tổ cụ thể và từ chối khách khác. Và phải ghi rõ đó là tổ nào, có dấu nhận biết.
Có thể, nhưng cũng có thể là nguồn của mình ít. Cách phân biệt: xem sổ hai ba năm — nếu năm nào cũng hết sớm và danh sách chờ dài dần thì đó là tín hiệu về giá.
Câu hỏi quen thuộc với mật ong thường, nhưng áp vào mật ong dú thì gần như không trả lời được — và nói thẳng điều đó lại có lợi.
Hai lời chê này gặp gần như chắc chắn khi bán mật ong dú cho người quen mật ong thường. Và cả hai đều không phải lỗi của mật.
Mẻ đầu thường bán hết trong một buổi, và người nuôi nghĩ dễ thế này thì nuôi thêm. Nhưng mẻ đầu cũng là mẻ dễ mắc nhất ba lỗi mà khách sẽ nhớ.
Cái nhãn làm hai việc cùng lúc: nói cho khách biết họ đang cầm gì, và giữ cho người bán khỏi bước qua một ranh giới chỉ cần một câu là qua.
Mật ong dú nhiều nước nên hỏng nhanh hơn mật thường, và nó chua sẵn. Hai đặc điểm đó quyết định cả cách làm lẫn cách nói với người mua.
Định giá, đóng gói, vận chuyển, tìm khách và giữ khách khi bán ong dú và sản phẩm từ ong dú.