Kênh bền nhất trong nghề này là khách giới thiệu khách. Nhưng nó cần có lứa khách đầu tiên — và lứa đó thì phải tự tìm.
Không phải ở kỹ thuật nuôi — phần đó học được trong vài năm. Khác biệt nằm ở mấy thói quen nhỏ mà người mới thấy không cần thiết.
Tiền đã trả, tổ đã lên xe. Nhưng mười phút cuối cùng là lúc ngăn được phần lớn lỗi của tháng đầu — và phần lớn cuộc gọi phàn nàn sau này.
Người bán ngại nhất là câu «sao năm nay đắt thế em». Nhưng giữ giá mãi vì ngại nói cũng là một cách tự làm khó mình.
Không phải lộ trình bắt buộc, chỉ là nhịp mà phần lớn người đi trước đã đi qua. Biết trước thì đỡ sốt ruột ở đúng chỗ không nên sốt ruột.
Trong nghề này thì gần như mọi người bán lâu năm đều sống bằng kênh đó. Nhưng nó không tự đến — có mấy việc làm cho nó xảy ra.
Người bán tổ giống hay gặp cảnh này. Im lặng không có nghĩa là ổn — và cũng không có nghĩa là hỏng. Vấn đề là hỏi vào lúc nào.
Định giá, đóng gói, vận chuyển, tìm khách và giữ khách khi bán ong dú và sản phẩm từ ong dú.