Có những lúc giảm là hợp lý. Vấn đề là cách giảm — vì một mức giá đã đưa ra thì theo mình rất lâu, và người mua nhớ giá lần đầu.
Cùng một tổ ong, ba người mua vì ba lý do khác nhau. Nói với cả ba theo một cách thì hai trong ba sẽ không quay lại.
Mẻ đầu thường bán hết trong một buổi, và người nuôi nghĩ dễ thế này thì nuôi thêm. Nhưng mẻ đầu cũng là mẻ dễ mắc nhất ba lỗi mà khách sẽ nhớ.
Không phải bài dạy bán hàng. Là mô tả những gì thường diễn ra trong năm đầu của một người nuôi bắt đầu bán ra — kể cả đoạn không ai nói trước.
Khách đầu tiên của gần như mọi người nuôi ong đều là người quen. Đó là chỗ bán dễ nhất, và cũng là chỗ một lần làm ẩu để lại hậu quả lâu nhất.
Cái nhãn làm hai việc cùng lúc: nói cho khách biết họ đang cầm gì, và giữ cho người bán khỏi bước qua một ranh giới chỉ cần một câu là qua.
Không phải bài dạy bán hàng. Là những tình huống hay xảy ra thật, và cách xử lý mà những người đi trước đã trả giá để tìm ra.
Khách mua tổ giống hiếm khi quay lại — đàn tự chia cho họ. Nên nguồn khách thật của người bán tổ không phải khách cũ, mà là người khách cũ giới thiệu.
Mật ong dú nhiều nước nên hỏng nhanh hơn mật thường, và nó chua sẵn. Hai đặc điểm đó quyết định cả cách làm lẫn cách nói với người mua.
Định giá, đóng gói, vận chuyển, tìm khách và giữ khách khi bán ong dú và sản phẩm từ ong dú.